Một ngày mới

Hơi mát buổi sớm ùa vào qua cửa ban công. 

Một ngày mới đã đến.

Lũ chim đã ríu rít ngoài kia, hai con chim đuôi dài chạy đuổi nhau trên mái nhà trong khi mọi người vẫn còn đang ngủ. 

Núi đã được nhuộm màu nắng mới. 

Còn sớm nhưng nó không muốn ngủ nữa, có quá nhiều thứ kỳ diệu đang chờ nó ngoài kia.

Nó muốn dậy trước thằng nắng.

Nó muốn xem núi vẽ bóng nền trời sớm.

Nó muốn cảm nhận những cơn gió mát lạnh.

Nó muốn nghe tiếng chiêm chiếp của lũ sẻ nhỏ, kèng kẹc của lũ đuôi dài nghịch như quỷ sứ. 

Nó muốn đi uống nước cùng lũ cây đang khát, ngắm những chiếc lá mỏng manh nhưng đầy sức sống vươn lên bầu trời.

Nó muốn nghe tiếng tàu sớm đang chở mọi người đi vào ngày mới.

Nó muốn vục tay vào đám đất xốp làm bàn tay nó đen nhẻm và gieo vào đấy những hạt nó có. 

Mỗi buổi sáng nó dậy và gieo hạt, có hôm là hạt của lòng biết ơn, có hôm là hạt của sự hoà hợp, hôm khác lại là hạt của hạnh phúc hay sức khoẻ, có lúc là sự bình yên hay sự đủ đầy… Nó có bao nhiêu là hạt và đất sẽ nuôi dưỡng, ấp ủ hạt giống của nó, mưa sẽ tưới tẩm hạt giống của nó, nó chỉ cần gieo thôi. 

Mỗi ngày bao điều kỳ diệu đang chờ đón nó, nó chỉ cần mở lòng, chỉ cần để thằng suy nghĩ vào xó thế là nó chơi, chơi với tất cả mọi thứ đến với nó trong ngày. Lúc là cơn gió khi nó phóng xe trên phố, lúc lại là đám nước lúc ở vòi khi nó rửa tay, lúc ở mạn tàu khi nó nằm ép mình xuống thuyền để thấy mình thật sát nước, lúc với đám lá non mới nhú trên thân già sần sùi mạnh mẽ, lúc với lũ vịt con lũn tũn chạy theo mẹ. 

Nhưng thời gian nó chơi nhiều nhất là lúc nó gặp ai đó, ai cũng được. Nó muốn chơi trò phù phép, biến những khuôn mặt đăm chiêu thành những khuôn mặt rặng rỡ, biến những đôi mắt trầm ngâm bằng những tiếng cười, biến sự khép mình thành sự cởi mở và biến sự tính toán thành lòng yêu thương. 

À quên, nó còn thích chui vào những cuốn sách nữa, cái đám chữ ở đâu cũng giống nhau nhưng chúng chở theo bao nhiêu những điều hay ho mà nó chưa biết. Mỗi lần nó chui vào sách, nó lại được bay đến những vùng đất mới.

Một ngày của nó là thế đấy, đầy ắp âm thanh, màu sắc, những chiếc ôm và tiếng cười. 

Nó hạnh phúc khi được sinh ra ở thế giới này. 

Kẻ quấy rối

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Mặt hồ  và cả khung cảnh phủ trong một màu sương nhẹ. Đám hoa vẫn trốn sâu trong lòng đất, chỉ có những bụi cây vươn những cánh tay dài, xòe ra khoe những đám lông xám mượt mà. Đám lá non hé mắt nhìn ra con đường ven hồ. Cái đám mù này chẳng hiểu ở đâu ra nữa, nhưng lũ chim và lũ vịt chẳng mấy quan tâm. Chúng thả mình lững lờ trôi như những quả bóng sặc sỡ trên mặt hồ, ánh nắng lung linh soi mặt nước như một bảng pha màu sinh động. Hai chú choắt chuyền từ cành này sang cành khác, líu lo. Lũ vịt lim dim rúc đầu vào cánh. Thật là một ngày dễ chịu.

Bỗng tiếng sải cánh phần phật của một gã khổng lồ đen đúa, quạt nước làm rung lên những gợn sóng trong veo, đưa ánh nắng trưa đong đưa dồn về phía lũ vịt đang mơ màng. Gã đáp xuống một khúc gỗ buộc tàu phủ đầy rêu ở phía xa nhất rồi nhắm mắt lim dim, lơ đễnh. 

“Thật là một sự quấy rối”. Một thằng vịt cổ xanh biếc nghển đầu lẩm bẩm. 

“Gã ở đâu đến thế nhỉ?” mụ vịt nâu hùa theo. 

Tiếng lũ vịt rì rầm ngày càng to. Gã chẳng để tâm chúng đang nói gì. Gã hướng về phía lũ vịt lộn nhộn trên mặt nước. Đứa rúc đầu vào cánh, tròn vo. Đứa quang quác, nhớn nhác. Đứa hớt hả bơi. Đứa lập bập đập cánh. Đứa duỗi dài cánh, uể oải. Đứa đang tắm, đầu vẫn còn lấm tấm những giọt nước trong veo. Gã liếc mắt nhìn rồi từ từ dang rộng đôi cánh, mắt vẫn lim dim. 

“Lại còn thế nữa”. Một thằng vịt mỏ cam đỏ quang quác cáu bẳn: “Hắn nghĩ mình là ai chứ, dang cánh ra như hắn là chúa tể vùng này không bằng ấy”. Tiếng rì rầm càng ngày càng to phá đi giấc ngủ trưa của muôn loài. 

Gã chim đen đúa vẫn không để ý đến tiếng lào xào trộn trong gió kia. Gã vẫn giang rộng cánh để hong khô những sợi lông trước chuyến bay dài sắp tới.

Hai chú nhóc nhỏ có đám lông da cam trước ngực, thoắt ẩn thoắt hiện sau đám lá mới nhú mầm xanh mơn mởn vẫn ríu rít trên cành. Chẳng liên quan gì đến chúng: “Trời hôm nay thật đẹp và thật ấm, mình phải ngợi ca vẻ đẹp này”. Nghe tiếng rì rào chúng ngoái ra nhìn: “Ông ấy có đôi cánh rộng làm sao” rồi chúng lại chuyền cành tíu tít. 

Lũ vịt vẫn bực bội. “Đây không phải là lãnh thổ của hắn, nếu hắn khó chịu như thế chúng mình hãy cùng đi nơi khác”. Lũ vịt lục đục bơi.

Gã chim đen đúa vẫn lim dim đôi mắt, chẳng hiểu tại sao đám vịt lũ lượt bỏ đi… 

Đứa con của ban ngày

Đứa con của ban ngày đang hé mắt qua chiếc rèm màu mơ, nó luồn vào nhà qua ánh sáng tinh khiết, mang theo không khí mát lành, tươi mới của buổi sớm mai như làn da của em bé mới sinh. Nó chờ đợi cô bé đang giấu mình trong chiếc chăn mềm ấm áp đang nửa tỉnh nửa mơ.

“Cô bé ấy sẽ đón nhận nó như thế nào?”

“Cô bé có mong được gặp nó?”

“Cô bé có bị đám suy nghĩ rủ đi chơi mất trong những trò chơi mịt mùng, hay cô bé sẽ chơi với nó?”

Nó muốn chơi cùng cô bé.

Có bao điều kỳ diệu đang chờ hai đứa. 

Mùi bánh sớm thơm lừng bay ra từ gian phòng có chiếc cửa sổ lớn nhìn ra lũ chim đang chơi đùa. 

Lũ bánh ngọt đang làm đẹp trên những chiếc đĩa sứ. Đám hoa đã một lần chứa em bé tí hon đang chống cằm ngắm những người đói bụng. Mùi bánh lượn qua cửa chính nơi treo những hình tròn sặc sỡ, leo qua đoạn cầu thang phủ thảm ghi, bay qua phần bậc nghỉ, hoà vào ánh sáng tưng bừng của ngày mới qua chiếc cửa sổ hoa lớn, nơi có lũ trứng nằm trong giỏ cạnh hai con thỏ sứ xinh đẹp. Mùi bánh phảng phất lên tầng trên qua cầu thang cuốn gỗ sờn cũ được phủ nhựa xanh, xuyên qua phần cửa gỗ chắn có nhiều hoạ tiết có tấm kính mỏng của thời xưa. Mùi thơm xuyên qua chiếc cửa không khoá, chui qua chiếc cửa thứ hai, phả mùi thơm lừng đầy phòng. 

Lúc này cô bé đã mở rèm đón chào đứa con của ban ngày, mở hé cửa sổ cho không khí sớm ùa vào cùng tiếng chim ríu rít. 

Tiếng chuông đang ngân lên làm rung từng đám không khí, tung âm thanh vào thành phố, chui vào những cơn ngái ngủ, xuyên qua những bức tường rồi chìm dần đi, biến mất như chưa bao giờ ở đó, trả lại chỗ cho tiếng qui rít, qui rít, tiếng cười, tiếng nói chuyện sôi nổi, tiếng bánh xe lập bập trên nền gạch cũ, rồi cũng như tiếng chuông, lại biến mất như chưa từng ở đó. Chỉ còn tiếng của con chim đen mỏ da cam đang bao phủ không gian khu phố, lúc ẩn lúc hiện. 

Giờ cô bé đang ngồi bên chiếc bàn có hai cái nụ xanh nhỏ, lũ hoa vẫn còn đang ngủ, em bé của ngày đang ngồi vắt vẻo trên cánh lá riềm cong. Ngoài cửa sổ đám cây vẫn còn chưa khoác áo, chúng vươn ra những cành trơ trụi phủ rêu cùng đám lá non mới nhú. Cô bé mơ màng: cái đám hoa kia sẽ thành màu gì nhỉ, mỗi cái hoa mang trong chúng những cuộc phiêu lưu giống như mình. 

Đi ngang qua cầu thang gạch chẳng dẫn đến đâu, lũ hoa tím như những cục tròn ngó nghiêng trong gió, một con sáo đen mỏ cam vụt chạy trong khoảng ngắn rồi bỗng đứng lại ngó nghiêng. 

Mưa, đám đá đủ màu được cắt hình ô van sặc sỡ hơn trong nước. Ngõ nhỏ hẹp với những tảng đá tròn như những ngón chân khổng lồ của con thú chìa ra đường. Tiếng xe đạp nẩy lọc cọc trên nền đá. 

Nước chảy xiết, một cái đầu đen cùng hai đôi mắt chồi lên giữa dòng nước tạo thành một luồng nước hình tam giác trắng xoá. Một cậu bé đội chiếc mũ vải chỉ tay vào đám cối xay gió nhiều màu trên thành sắt bên suối. Lũ chim sẻ tranh nhau chí choé trong ánh nắng yếu ớt trên nền đá xếp phủ lấm tấm hoa vàng.

Một phía con đường là những nhà hàng chứa đầy những câu chuyện. Hai cái thùng đồng bóng chiếm gần nửa cửa hàng. Người ta vào nhà hàng vì hai cái thùng đấy, hai cái thùng cho ra những dòng nước màu vàng đầy bọt trắng. Mọi người lúc vào còn là những người lớn nghiêm chỉnh, ít cười, lúc ra trở thành những đứa trẻ con trong hình hài người lớn. Họ bỗng trở nên chập chững như những đứa bé đang tập đi, họ bỗng cười nói với những người không quen, họ bỗng gặp lại em bé của ngày nhưng nếu uống cái nước ấy nhiều quá, họ sẽ nhìn mọi thứ gấp lên nhiều lần và không còn biết đường về nữa. 

Phía bên kia đường chẳng có cửa hàng nào cả, chỉ có đám xe đạp cùng bức tường được vẽ những ngôi nhà nghiêng ngả, chắc cũng của ai đó vừa uống cái nước kỳ lạ kia vẽ. Một thằng bé tóc buộc chỏm, vẻ mặt ngáo ngơ, trèo ra ngoài hàng rào, tỏ ra dũng cảm. Lũ trẻ nhìn theo ái ngại rồi mặc kệ nó với cái nhìn kể cả, lũ còn lại chạy đi chơi. 

Chạy quanh thành phố những rãnh nước được lát đá phủ một lớp rêu xanh cuồn cuộn chảy. Một em bé tay cầm dây  kéo thuyền bật khóc khi chiếc dây tuột khỏi tay và chiếc thuyền bị cuốn đi gần mất hút. 

Mỗi con phố được nối với nhau bằng những con ngách nhỏ. Có con ngách nhỏ xíu, hai người đi ngang phải lách nhau, nhưng có con rộng hơn chạy cùng rãnh nước. Trên con hẻm này, một bên là những cửa hàng xinh xắn. Trước mỗi cửa hàng, những viên đá được xếp cẩn thận để người ta có thể biết ngay ở đây ai có thể mua gì. Biết mua gì thì dễ ợt nhưng để biết đó là nhà của phù thuỷ hay của cô tiên thì chẳng dễ tí nào.

Trong một cửa hàng có những cuốn sách phủ đầy hoa, giữ những trang giấy trắng chờ được phủ đầy những câu truyện huyền bí, những cuộc phiêu lưu không thể bỏ qua, hay những chiếc kính khi người ta đeo vào người ta sẽ thấy cuộc sống tràn ngập tình yêu. Hoàng tử bé cũng ở đó với chiếc khăn phất phơ trong gió, đang ngồi vắt vẻo trên cây, nói chuyện với con cáo lông vàng. Đám cừu trắng đang nhẩn nha giữa đám hoa xuân, đứa thì nằm, đứa thì đứng ngó nghiêng, đứa lại nhồm nhoàm gặm cỏ. Thôi thì đủ thứ để khám phá ở đây. Bà tiên tay cầm bông hoa hồng khô màu vàng cẩn thận chuẩn bị cho hoàng tử bé đến một hành tinh mới. Thế mà ở ngay bên cạnh, một bà phù thuỷ với đám giày bóng lộn lừ lừ nhìn những kẻ qua người lại. Với đám tóc xoăn đen đung đưa bên chiếc kính trễ mũi, mụ liếc nhanh vào ví tiền hay trang phục của những kẻ trót mở cửa bước vào. 

Đi ra khỏi con ngách, một con vật được làm bằng sa thạch muốn phun nước xuống hình tròn xếp đá cẩn thận nhưng nó có vẻ như đã bị phù phép nên chỉ còn đứng trơ trơ. 

Qua thêm một con ngách mở ra một khoảng không lớn. Một toà nhà khổng lồ đứng sừng sững với nhiều chóp mái nhọn. Dưới chóp mái dốc ngược, những con thú hay nửa người nửa thú vươn ra khỏi gác mái, ngoác những chiếc mồm ra đe doạ. Xung quanh, toà nhà được trang trí bằng kính nhiều mầu để khi ở bên trong nhìn ra, người ta nhìn được đủ hình thù và màu sắc. Thế mà đám người bé nhỏ đứng trước toà nhà tỏ vẻ chống đối, làm đủ hình hài ngộ nghĩnh cùng bảng viết to chắn trước cửa. 

Mặc cho đám người đang không thoả mãn, mùi xúc xích, hành phi thơm lừng từ một chiếc xe chứa đầy thịt với ba ông bà tròn vo đang xoay như chong chóng bận rộn. Ở một góc khác mùi oliu đen, xanh, nâu, mùi ớt ngâm, pho mai, mùi mỳ tươi phảng phất trong gió. Một phần hương thơm của nước Ý đang luẩn quẩn quanh đây. 

Dưới hiên nhà ở góc phố, một người đàn ông vừa thổi sáo vừa đánh chiếc đàn mười dây chơi một điệu nhạc nam Mỹ. Tiếng đồng xu leng keng va vào nhau mỗi khi có người đi qua thả xuống. 

Những mái nhà xếp tạm trông nhỏ xíu trước toà nhà hoành tráng. Chẳng ai mấy để ý đến những bộ mặt gớm ghiếc của những con thú, những khuôn mặt đăm chiêu của những kẻ hầu. Cuộc sống vẫn đang nhộn nhịp với đám măng tây thơm đang thò đầu ra ngoài những bao tải, chờ đợi được đến khắp nơi trong thành phố. Đám súp lơ xanh ngắt, đám hành trắng tinh và những chiếc túi nặng đồ đủ thứ màu. 

Đứa con của ban ngày đã dần lớn, đã dẫn cô bé đến những cái hộp sắt khổng lồ nối liền nhau, đưa cô bé trở về nơi cô đã đến. Nó không bỏ lại cô, nó vẫn bên cô, đồng hành cùng cô trong từng câu chữ để rồi khi đêm đến nó sẽ biến mất cho đến hừng đông…