Duy biểu ứng dụng

Sống cho sâu sắc trong từng giây phút

Không có ranh giới giữa vô tình và hữu tình.

Đám mây không chết, đám mây trở thành dòng sông, rồi dòng sông trở thành lại đám mây, nên chết chỉ là sự tiếp nối dưới hình thức khác

Làm người chúng ta phải sống cho sâu sắc trong từng giây phút, như trong mỗi hơi thở vào, mình phải tìm thấy cái bình an và niềm vui.

Khi thở vào mình phải sống trong hơi thở vào, vì mình đang kinh nghiệm hơi thở vào. Rồi mình biết chế tác bình an và niềm vui sống. 

Kinh An Ban Thủ Ý dạy ta cách thở vào.

Niệm là chú tâm vào một cái

Định là nhất tâm vào một cái

Tuệ được phát sinh

Tuệ là cái thấy, a mình đang thở – là mình đang sống, đang được làm người. Mình có hai mắt để thấy được trời xanh, có hai lỗ tai để thấy được tiếng chuông, tiếng chim kêu, mình có hai lá phổi để thở vào và thở ra được. Đó là những cái thấy nó tới khi mình có niệm và có định và mình có đời sống để sống. 

Mình có cơ hội để thở vào, mình có một hình hài. 

Mình có cơ hội sống cho được sâu sắc. 

Tất cả những cái đó là những cái thấy khi tâm mình có mặt ở đó, nó trân chú thì cái thấy tới một cách tự nhiên.

Mình sống từng hơi thở một, đi qua từng hơi th

Mình phải chế tác cho được cái niềm vui và cái bình an trong từng hơi thở. Đó là một cái thách thức của người tu.

Nếu mình thở như vậy, chế tác được sự bình an, sự buông thư, niềm vui thì những hơi thở đó nó có chức năng trị liệu và nuôi dưỡng. Vì khi mình thở như vậy mình buông bỏ hết quá khứ, tương lai, mình buông bỏ những sự căng thẳng trong thân và trong tâm, mình có khả năng thưởng thức hơi thở vào và hơi thở ra.

Khi thở vào cảm thấy thích thú đó gọi là pháp lạc – là niềm vui của chánh pháp. 

Đối với hành giả đó là thức ăn gọi là thiền diệc vi thực – lấy niềm vui của sự thực tập làm thức ăn hàng ngày – nó nuôi dưỡng và trị liệu cho mình.

Khi có hỷ lạc và bình an rồi, ta mới có gì hiến tặng cho người ta thương. Nếu không, ta không có gì hiến tặng, không có gì để cho nhau hết.

Nên ta có thể nói: 

Sống một hơi thở.

Sống một tiếng chuông.

Sống một đời sống được làm bằng những hơi thở, những tiếng chuông và những bước chân. Thầy mình trao cho mình rất nhiều bài kệ rất hay, những bài kệ đó có thể áp dụng trong khi đi:

Con đang bước những bước chân huyền thoại

Con đang thở những hơi thở truyền kỳ

Con đang sống những phút giây kỳ diệu 

Hạnh phúc cười trên nẻo đường con đi

Đó là chế tác hỷ, chế tác lạc để nuôi mình, và khi mình được nuôi thì mình nuôi được những người khác. Nên trong khi đi chúng ta phải tập đi như thế nào để mỗi bước chân có thể chế tác được bình an, hỷ và lạc. 

Chúng ta phải sống từng bước chân. 

Mỗi bước chân, mỗi hơi thở là sự sống, nên một bước đi là sự sống, nên mình sống cho sâu sắc đời sống mà thiên nhiên tặng cho mình, nếu không nó rất là uổng.

Phối hợp hơi thở với bước chân. Mình nếm từng hơi thở, mình nếm cái bình an, cái hỷ cái lạc trong từng bước chân.

Mỗi bước chân là một hơi thở – slow walking

Đi như thế nào để tiếp xúc được màu nhiệm của đất trời, đi như thế nào để bước chân giúp cho mình trở về với giây phút hiện tại. Đi như thế nào để mỗi bước chân có bình an, có ỷ hỷ, có lạc.

Nếu thực sự muốn thì ai cũng làm được. 

Đi với đại chúng mình đi với tốc độ bình thường. Khi thở vào mình bước hai bước khi đi đường bằng, leo dốc số bước ít hơn.

Khi tập cùng những bài kệ, bài kệ như những tay vịn cho mình.

Mình thở như thế nào để hơi thở nó lắng dịu xuống, nó có phẩm chất – cái đó gọi là điều tức.

Mình làm sao để hình hài của mình nó thẳng, nó buông thư, nó thoải mái, đó là điều thân. 

Như vậy mỗi hơi thở, mỗi bước chân đều chế tác được hỷ và lạc, mỗi tiếng chuông có thể chế tác được hỷ và lạc.

Khi ngồi thiền, khi ăn cơm cũng có thể chế tác hỷ và lạc.

Khi ăn cơm mình không suy nghĩ, chỉ cảm nhận thôi. Niệm, Định, Tuệ cho mình thấy đây là khung cảnh tuyệt vời, được ngồi ăn cơm với bạn, với người thương.

Trong khi mình thở, mình lấy cơm vào, mình ngồi xuống, mình không phải đợi những người khác, mình ngồi xuống để mình thở. Mình đã bắt đầu ăn rồi, chưa ăn cơm nhưng đã thấy thiền diệc rồi. Đó là cơ hội chế tác hỷ và chế tác lạc, và khi người chót lấy cơm đi vào thì không khí trong thiền đường đã rất hùng tráng vì mọi người đều đang thở, không có ai chờ đợi hết. 

Năng lượng tập thể của niệm của định nó rất hùng hậu. Chúng ta nuôi nhau bằng năng lượng của niệm và của định. Khi thực tập với tăng thân nó có cái lợi như vậy. Hơi thở của mình, bước chân của mình nuôi mình nhưng nó giúp nuôi người bạn tu của mình.

Mình múc một thìa cơm lên. Trong khi mình làm như vậy mình để ý tới thìa cơm của mình, cái tâm của mình không có suy nghĩ. Trong khi ăn mình chỉ để tâm đến hai chuyện thôi là cái cơm của mình đang ăn và những người bạn tu đang ăn vơi mình. Niệm cơm và niệm tâm. Ngưng tất cả mọi suy nghĩ, nhớ rằng mình đang được ăn cơm với tăng thân.

Có nhiều khi mình ăn mà mình không biết là mình đang ăn và cũng không biết mình đang ăn gì tại vì cái tâm mình không có mặt đó. Gọi là tâm bất tại.

Khi tâm không có mặt thì nhìn mà không thấy, nghe mà không nghe và ăn thì không có biết cái mùi vị mà mình đang ăn. Cái đó là không có chánh niệm hay thất niệm. 

Đưa thìa cơm lên mình phải lấy cái niệm mà giơ miếng cơm và thấy được đây là tặng phẩm của đất trời

Cái miếng bánh này, những cái hạt cơm này nó là tặng phẩm của đất trời. Đất trời đã cộng tác với nhau để đưa tới cho mình miếng bánh này, hạt cơm này và mình chỉ cần một hay hai giây là thấy được điều đó. Cái đấy gọi là Tuệ. 

Khi mình đưa vào miệng, mình ý thức được rằng mình đang tiếp xúc với đất trời

Mình nhai thì mình duy trì ý thức đó, mình đừng nhai những cái lo lắng, những cái buồn khổ của mình. Và mình phải sống với miếng cơm đó. Nhai như thế nào để có an, có hỷ, có lạc. 

Nên không chỉ cơm nuôi mình mà mình còn được nuôi bằng an, bằng hỷ, bằng lạc. Đó là nghệ thuật sống. 

Mình có thể nhai ít nhất là ba chục lần. Trong khi nhai như vậy mình chỉ thở và mình chỉ tiếp xúc với đất trời thôi và không có suy nghĩ. 

Cái bí quyết của sự thành công là không suy nghĩ no thinking Tại suy nghĩ nó lấy mình ra khỏi giây phút của hiện tại. 

Chúng ta suy nghĩ rất nhiều nhưng suy nghĩ của chúng ta nó không có ích lợi nhiều. Nếu chúng ta cần suy nghĩ thì chúng ta suy nghĩ trong Chánh niệm, trong Định thì suy nghĩ đó sẽ đưa lại nhiều trí tuệ. – Productive Thường suy nghĩ của chúng ta la non-productive. Càng suy nghĩ càng bấn loạn thêm 

Suy nghĩ không có ích lợi gì là mental discus, nó làm cho mình bận rộn, mình không tiếp xúc được với sự sống. 

Mình không cần ăn nhiều, mà vẫn cảm thấy đầy đủ, thoải mái chỉ cần ăn cho kỹ, nhai kỹ và như vậy mình sống từng miếng cơm. 

Ăn như thế nào để có An, có Hỷ, có Lạc, đó là sự thách thức.

Khi ăn được như vậy đời sống của mình được tăng lên cao. Để một mai mình trở thành mưa thì mình không có tiếc nối rằng trong thời gian mình làm mây, mình không có làm mây cho đàng hoàng. 

Duy biểu ứng dụng – Phần 1/16

Thầy Thích Nhất Hạnh giảng tại làng Mai

Mạc Na

Lực lượng thứ nhất biểu hiện ra thế giới, ra vũ trụ và sự sống. 

Lực lượng thứ nhất gọi là Đệ nhất Năng Biến hay Năng biến thứ nhất là Tàng Thức.

Lực lượng thứ hai là Đệ nhị Năng Biến hay  Năng Biến thứ hai gọi là Mạc Na

Y bỉ chuyển duyên bỉ

Mạc Na nương vào Tàng Thức mà phát sinh và trở về nắm lấy Tàng

Tàng thức – Đệ Nhất Năng biến. Trong Tàng Thức có sức sống gọi là Mạn Căng. Từ sức sống Mạn Căng đó nó phát sinh ra cái đệ nhị Năng Biến là Mạc Na.

Tư lương với tánh tướng 

Bản chất và tướng trạng. Mạc Na là trung tâm của tư duy, đây là một loại trực giác, nó nhận ra hình hài này là nó Chủ thể và Đối tượng. 

Chúng ta biết rằng con người của chúng ta được làm bằng năm yếu tố: Sắc Thọ Tưởng Hành Thức.

Trước hết Mạc Na được phát sinh từ Tàng thức, nó nắm lấy hình hài này và nó cho là nó.

Hình hài này trong Tàng Thức là một cái rất màu nhiệm, nó không phải là đối tượng của một sự nắm bắt nào hết, nó hoàn toàn có tự do.

Nhưng Mạc Na ôm lấy cái đó và cho đó là cái Ta của nó, cái đối tượng của nó. Cái đó gọi là Thân kiến – là một cái thấy: cái thân này là ta. Mạc Na có chủ thể và đối tượng và đối tượng của nó là hình hài này. Hình hài này là tôi, là của tôi.  

Bản chất cũng như là chức năng của Mạc Na là Tư lương – Mentation.

Cái nhận thức này là một trực giác nhưng là một trực giác sai lầm

Trong Tàng thì hình hài này là một cái gì màu nhiệm và có nhiều tự do.

Đối với Mạc na thì hình hài là đối tượng của nó, đối tượng thương yêu của nó, nó chấp đó là cái Ta và nó bám lấy cái đó. Hình ảnh này không phải là hình ảnh của thực tại mà là hình ảnh được tạo tác bởi Tâm thức. Hình hài này trong Tàng Thức là Tánh cảnh. 

Khi Mạc Na nhìn, nó biến hình và thành một hình ảnh do Tâm thức tạo ra. Cái Ta là một tạo tác của Tâm thức và suốt ngày đêm ôm lấy hình hài đó nói đây là Ta, đây là của ta. 

Không biết cái hình hài này nó được làm bằng núi sông, cây cỏ

Thực ra đây là môi trường sự sống của vũ trụ tạo tác ra hình hài và nhìn vào trong hình hài này mình thấy cái môi trường – Environtment. 

Con người được làm bằng những yếu tố của môi trường. Lấy cái này ra khỏi thì không còn cái này nữa và Mạc na không thấy được cái đó. Mạc na nói cái cái này không phải là tôi, chỉ cái này là tôi thôi vì vậy cho nên có một cái nhìn méo mó và cho đó là cái ta của nó. 

Nương vào Tàng Thức mà biểu hiện rồi chuyển lại ôm lấy Tàng Thức làm đối tượng và cái tính chất và hình thái hoạt động của nó là Tư lượng. 

Tứ phiền não thường câu

Đi chung với thức Mạc Na này nó có 4 phiền não:

Ngã Si: si mê về Ngã, một cái thấy sai lầm, một sự u mê về Ngã-Ignorance about Self

Ngã Kiến: một cái thấy sai lầm – Wrong view about Self

Ngã Mạn: một cái mặc cảm về Ngã: hơn người – Tự tôn; thua người – Tự ti; bằng người Conflict about Self

Ngã Ái: vướng mắc vào nó Attachtment to Self. Nên cái thức này được gọi là tình thức. 

Ngoài ra nó còn đi chung với những loại tâm hành như: Xúc Ý, Tác Ý, Thọ, Tưởng, Tư. Gọi là Biểu Hành

Hữu phú vô ký nhất

Vô ký nhất – nó không phải thiện cũng không phải ác, nó bị che lấp vì nó bị phát sinh từ ý chí muốn sống, ôm chặt lấy hình hài này nên nó không thấy được sự thật. 

Hữu phủ là bị che lấp

Đệ nhất năng biến là Vô phú vô ký 

Còn Đệ nhị năng biến là Hữu phú vô ký

Tuỳ sở sanh sở hể

Hễ Tàng biểu hiện ở đâu thì nó biểu hiện ở đó. Nó đi theo Tàng như bóng với hình.

(Khi đi vào xuất Thế đạo thì nó biến mất, thay thế cho nó là Bình Đẳng Tánh chí.

Bình đẳng tánh không còn thấy có ta có người, vượt thoát ba cái mặc cảm: không còn si mê, không còn ái nghiêm nữa.

Câu này chứng tỏ tác giả chưa vượt thoát khỏi ý niệm về thiện về ác)

Ý niệm về năm cái thấy – Ngũ kiến: 

Thân kiến, thấy hình hài này là một cái Tàng – đó là kiến giải sai lầm.

Nội chuyện Quán chiếu để thấy sự có mặt của tổ tiên ở trong con người của mình đủ làm mình vượt thoát cái thấy đó. Cái hình hài này không phải là của ta, không phải một cái Ta, cái hình hài này thật ra là sự tiếp nối của tổ tiên, của cha mẹ. 

Mình nói cái hình hài này là của riêng mình là ngây thơ lắm.

Cái hình hài này không phải là một cái ta, mình không có làm chủ hình hài này. 

Hình hài này là sự tiếp nối của một dòng sinh mạng đi từ tổ tiên cho tới cha mẹ, tới mình và tiếp nối mình là con cháu của mình. 

Chỉ cần quán chiếu về sự có mặt của tổ tiên trong mình là mình có thể vượt thoát được cái ý niệm về ta rồi cái đó gọi là Thân kiến. 

Thứ 2 là Biên Kiến, Biên là một bên, một cái thái cực 

Biên kiến là một trở ngại rất lớn của nhận thức con người. Vì biên kiến nên con người không nắm được sự thật

Ví dụ như mình tưởng chủ thể nhận thức và đối tượng nhận thức là hai cái có thể tách rời ra được. Mình tưởng tượng là có một tâm thức nó ở trong tâm thức chủ quan, nó nằm bên trong, nó có ý niệm về trong và về ngoài, về chủ quan và khách quan, nó có một tâm thức chủ quan nằm bên trong và nó có một thế giới khách quan nó nằm ở bên ngoài và hai cái có thể có mặt riêng biệt. 

Có thế giới khách quan hay không có thì tâm thức tôi vẫn có thể có mặt riêng được. Có tâm thức hay không có tâm thức của anh thì thế giới khách quan vẫn có thể có được. 

Đó là cái thấy lưỡng nguyên mà mình không biết tâm thức và thực tại nó nương vào nhau mà có. 

Cái chủ thể nhận thức và đối tượng nhận thức không thể tách rời nhau ra được. 

Thấy là thấy cái gì

Nghe là nghe cái gì

Buồn là buồn cái gì

Khổ là khổ cái gì

Tâm thức không có đối tượng thì không thể có được. Tính vô nhị và bất nhị giữa chủ thế và đối tượng.

Khi mình tin có chủ thể riêng có đối tượng riêng, có trong riêng với ngoài, trên riêng với cái dưới, có cái trái riêng với cái phải cái đó gọi là biên kiến. Cái chết riêng với cái sống, có cái thiện riêng với cái ác, có cái khổ riêng với cái vui, và mình chọn mình lấy một cái thôi và cái bên kia mình không cần. 

Ví dụ tờ giấy, tờ giấy mình thấy rõ ràng có hai mặt, một là mặt trái hai là mặt phải và sự thật mình không thể lấy mặt này ra khỏi mặt kia được. Hễ có mặt phải có trái, trong và ngoài cũng vậy, chủ thể và đối tượng cũng vậy, nhiễm và tịnh cũng vậy, cái hạnh phúc và cái khổ đau cũng vậy. 

Khi mình nghĩ hai cái có thể có riêng nhau, có thể tồn tại riêng nhau đó gọi là biên kiến và muốn thoát khỏi biên kiến phải có cái nhìn tương tức.

Đừng đi tìm một nơi có hạnh phúc mà không có đau khổ. Cái nơi đó dù là Tịnh độ cũng vậy, không thể có hạnh phúc nếu không có đau khổ. Không thể nào có chỗ trồng sen được nếu không có bùn, không thể nào tạo dựng hạnh phúc được nếu không có đau khổ.

Và ở đây bị kẹt vào cái chỗ mà chỉ khi nào tiêu diệt hoàn toàn cái Mạt na thì mới có Bình Đẳng Thánh Trí thì có nghĩa là, chỉ khi nào hết bùn thì mới có sen thì không có đúng. 

Cái vấn đề là phải biết sử dụng những cái bùn của Mạt na để làm sen, chừng nào có bùn thì chừng ấy có sen. Nó có nghĩa là trong quý vị nó có những nỗi khổ niềm đau, những cái năng lượng của ái dục, những cái tâm hành vướng mắc, mặc cảm, những cái thấy sai lầm và những cái si mê đó, những cái đó là bùn hết. 

Không cần quét sạch những cái đó, mình chỉ cần biết sử dụng cái đó để làm nên cái hạnh phúc. Mình phải biết sử dụng cái bùn để làm lên cái sen. 

Nếu quý vị đã từng có đau khổ, nếu quý vị đã từng có vướng mắc thì cái đó là bùn. Sở dĩ quý vị không có hạnh phúc tại vì quý vị để cho những thứ đó nó phát triển, nó tràn lấp. Quý vị không biết sử dụng cái đó để làm thành những bông sen của hạnh phúc. Hạnh phúc được làm bằng khổ đau. 

Điều đầu tiên là phải chấp nhận bùn ở trong quý vị, ngay chuyện chấp nhận điều đó là có sự bình an rồi

Quý vị đừng náo nức diệt hết bùn, diệt hết bùn thì làm sao nuôi sen được. Cái vấn đề là đừng để cho bùn tràn ngập, cái vấn đề là biết sử dụng bùn để nuôi sen. Vì hễ có bùn là có sen. Hễ có Mạc Na là có Bình Đẳng Tánh Trí

Mình phải chấp nhận những khổ đau của mình, những yếu kém của mình, mình tự khắc có bình an. Mình sử dụng những cái yếu kém, khổ đau đó để chế tác ra hạnh phúc.

Nên khi nói không có Mạc na nữa để có Bình Đẳng Tánh trí là sai lầm của những người đi trước. Căn cứ để phát sinh ra ý thức. 

Nếu không có Mạt Na thì sao có ý thức. 

Nếu không có lỗ tai thì sao có cái nghe, nếu không có con mắt sao có cái thấy. 

Nếu không có Mạc Na thì sao có Ý căn. 

Mà không có Ý căn thì không có Ý thức. 

Chính Ý thức là dụng cụ để tu học.

Duy biểu ứng dụng 1/16

Thầy Thích Nhất Hạnh giảng ở làng Mai

A new day

A cool morning breeze flows in through the balcony door.

A new day has arrived.

The birds are chirping outside, two long-tailed birds chase each other on the roof while everyone else is still asleep.

The mountains are painted with the new sunlight.

It’s early, but I don’t want to sleep anymore; there are too many wonderful things waiting for me out there.

I want to wake up before the sun, to see the mountains casting shadows against the early sky, to feel the cool breezes. 
I want to hear the chirping of the little sparrows, the cawing of the mischievous long-tailed birds, the morning train carrying people into the new day.  
I want to drink water with the thirsty trees, admiring the delicate yet vibrant leaves reaching for the sky.  
I want to plunge my hands into the soft earth, making my hands dirty and sowing the seeds of hope.

Every morning I wake up and sow seeds; some days I sow seeds of gratitude, some days seeds of harmony, other days seeds of happiness or health, sometimes seeds of peace or abundance… I have many seeds, and the earth will nurture and embrace my seeds, the rain will nourish my seeds, I just need to sow.

Every day, countless wonders are waiting for me; I just need to open my heart, just need to let my thoughts wander, and then I play, play with everything that comes to me throughout the day. Sometimes it’s the breeze as I ride my bike on the street, sometimes it’s the water from the tap when I wash my hands, sometimes it’s the edge of the boat as I lie down to feel close to the water, sometimes it’s with the new leaves sprouting from the old, rugged trunk, sometimes it’s with the ducklings waddling after their mother.

But the time I play the most is when I meet someone, anyone. I want to play magic, transforming serious faces into bright ones, turning contemplative eyes into laughter, changing introversion into openness, and turning calculation into love.

Oh, and I also love diving into books; those letters everywhere look the same, but they carry so many wonderful things I haven’t yet discovered. Every time I dive into a book, I get to fly to new lands.

That’s how my day is, filled with sounds, colors, hugs, and laughter.

I am happy to be born in this world.

A nuisance

The sun had reached its zenith. The surface of the lake and the entire scene were shrouded in a light mist. The flowers were still hiding deep in the ground, with only the bushes stretching their long arms, displaying their soft gray fur. The young leaves peeked out towards the path by the lake. This fog seemed to come from nowhere, but the birds and ducks hardly cared. They floated lazily like colorful balloons on the surface of the lake, the shimmering sunlight reflecting off the water like a vibrant palette. Two little birds flitted from branch to branch, chirping. The ducks drowsily tucked their heads into their wings. It was such a pleasant day.

Suddenly, the flapping wings of a giant black bird disturbed the water, creating ripples that caught the midday sun and directed it towards the dreamy ducks. The giant landed on a moss-covered piece of wood tied to a boat in the far distance and closed its eyes, dozing off.

“What a nuisance,” grumbled a blue-headed duck.

“Where did he come from?” added a brown duck.

The chatter of the ducks grew louder. The giant paid no attention to what they were saying. He looked towards the bustling ducks on the water. One tucked its head under its wing, round and fluffy. Another quacked anxiously. One paddled hurriedly. Another flapped its wings clumsily. One was bathing, droplets of clear water still clinging to its head. The giant glanced over and slowly spread his wings, eyes still half-closed.

“Really now,” a red-beaked duck quacked irritably, “Who does he think he is, spreading his wings like he’s the lord of this area?” The murmurs grew louder, disturbing the midday nap of all creatures.

The giant black bird still paid no attention to the rustling sounds in the wind. He continued to stretch his wings to dry off the feathers before the long flight ahead.

Two little birds with orange feathers on their chests peeked in and out from behind the newly sprouted green leaves, chirping away on the branch. It had nothing to do with them: “Today is such a beautiful and warm day; we must praise this beauty.” Hearing the rustling, they turned to look: “He has such wide wings,” then they resumed their chirping.

The ducks remained annoyed. “This is not his territory; if he feels uncomfortable, let’s go somewhere else.” The ducks waddled away.

The giant black bird kept his eyes half-closed, not understanding why the ducks were leaving in droves…

Child of the day

The child of the day is peeking through the peach-colored curtain, slipping into the house through the pure light, bringing with it the cool, fresh air of the early morning, like the skin of a newborn baby. It waits for the girl hiding in the warm, soft blanket, half awake, half dreaming.

“How will the girl receive it?”

“Does the girl wish to meet it?”

“Will she be swept away by thoughts lost in vague games, or will she play with it?”

It wants to play with the girl.

So many wonders are waiting for the two.

The smell of freshly baked bread wafts from the room with the large window overlooking the playful birds.

The pastries are beautifully arranged on the porcelain plates. The flowers that once held the tiny baby are propped up, watching the hungry ones. The scent of bread flows through the main door, where colorful circular decorations hang, climbs the carpeted stairs, glides over the landing, merging into the vibrant light of the new day through the large flower window, where eggs lie in a basket beside two beautiful porcelain rabbits. The aroma of bread wafts upstairs through the old, worn wooden staircase covered in green plastic, piercing through the patterned wooden door with thin glass from the old days. The fragrance seeps through the unlocked door, sneaks through the second door, filling the room with its delightful scent.

At this moment, the girl has opened the curtain to welcome the child of the day, slightly opening the window to let the morning air rush in along with the chirping of birds.

The sound of a bell rings out, vibrating through the air, sending its sound into the city, penetrating sleepy moments, passing through walls, then fading away, disappearing as if it had never been there, making way for the sounds of cicadas, laughter, lively conversations, the clattering of wheels on the old tiled floor, which, like the bell, also vanishes as if it had never existed. Only the sound of the black bird with an orange beak covers the space of the neighborhood, sometimes appearing, sometimes disappearing.

Now the girl is sitting at the table with two small green buds, the flowers still asleep, while the child of the day is perched on the curved leaf’s edge. Outside the window, the trees have not yet donned their coats; they reach out with bare branches covered in moss and fresh young leaves. The girl wonders: what color will those flowers become, each one carrying adventures just like her?

Passing by the brick staircase that leads nowhere, the purple flowers look around in the wind like little round balls, while a blackbird with an orange beak darts through a short distance before suddenly stopping to look around.

Rain, the colorful stones cut into oval shapes appear brighter in the water. The narrow alleyway is filled with round stones like the giant toes of a beast jutting into the street. The sound of bicycles clattering on the stone floor.

The water flows swiftly, a black head with two eyes bobbing up amidst the current, forming a white triangular wave. A boy wearing a cloth cap points at the colorful windmills on the iron railing by the stream. Sparrows squabble in the weak sunlight on the stone floor dotted with yellow flowers.

On one side of the street are restaurants filled with stories. Two shiny barrels occupy nearly half the shop. People enter the restaurant because of those two barrels, which dispense streams of golden, frothy liquid. Inside, they start as serious adults, rarely smiling, but when they leave, they become children in adult forms. They suddenly become wobbly like toddlers learning to walk, laughing and talking to strangers, and they unexpectedly meet the child of the day, but if they drink too much of that liquid, they will see everything multiplied many times over and lose their way home.

On the other side of the street, there are no shops, just bicycles and a wall painted with tilting houses, probably drawn by someone who just drank that strange liquid. A boy with a bun, looking defiant, climbs over the fence, trying to appear brave. The other children watch him with concern, then ignore him, running off to play.

Running around the city, the stone-paved gutters are covered with a layer of flowing green moss. A child holding a string pulls a boat, crying when the string slips from their hand, and the boat is nearly swept away.

Each street is connected by narrow alleys. Some alleys are so tiny that two people must squeeze past each other, while others are wider, running alongside the gutters. In this alley, one side has charming shops. In front of each shop, stones are carefully arranged so that people can immediately know what can be bought there. Knowing what to buy is easy, but figuring out if it’s a witch’s house or a fairy’s is not so simple.

In one shop, there are books covered in flowers, holding blank pages waiting to be filled with mysterious stories, unmissable adventures, or glasses that, when worn, make life overflow with love. The little prince is there too, with a scarf fluttering in the wind, perched on a tree, talking to a golden-furred fox. The white sheep are leisurely grazing among the spring flowers, some lying down, some standing and looking around, while others munch on grass. There’s plenty to explore here. The fairy, holding a dry yellow rose, is carefully preparing for the little prince to go to a new planet. Yet right beside her, a witch with shiny shoes watches passersby with a sly look. With her curly black hair swaying beside her oversized glasses, she quickly glances at the wallets or outfits of those who inadvertently step inside.

Exiting the alley, a creature made of sandstone seems to want to spray water down onto the carefully arranged circular stones, but it appears to have been enchanted and now stands rigidly.

Through another alley opens up a large space. A gigantic building stands tall with many pointed roofs. Beneath the inverted rooftops, beasts or half-human, half-beast figures lean out from the eaves, threateningly gaping their mouths. Surrounding the building, the facade is decorated with colorful glass so that when viewed from the inside, one can see all shapes and colors. Yet the little people standing in front of the building appear defiant, making all sorts of funny shapes with a large sign blocking the entrance.

Despite the discontent of the crowd, the aroma of sausages and fried onions wafts from a meat cart where three round men are busy spinning like pinwheels. In another corner, the smells of black, green, and brown olives, pickled peppers, cheese, and fresh pasta linger in the air. A part of Italy’s fragrant essence is swirling around here.

Under the porch at the corner of the street, a man plays the flute while strumming a ten-stringed instrument, playing a tune of American folk music. The sound of coins clinking together whenever someone passes by and drops some.

The makeshift rooftops look tiny before the grand building. No one pays much attention to the grotesque faces of the beasts or the solemn expressions of the servants. Life continues to bustle with fragrant asparagus poking out of bags, waiting to be distributed throughout the city. The bright green broccoli, pure white onions, and heavy bags filled with all sorts of colors.

The child of the day has grown, leading the girl to the enormous interconnected iron boxes, bringing her back to where she started.

It does not leave her; it remains by her side as she drifts into sleep and return at dawn.

A new day

A cool morning breeze flows in through the balcony door.

A new day has arrived.

The birds are chirping outside, two long-tailed birds chase each other on the roof while everyone else is still asleep.

The mountains are painted with the new sunlight.

It’s early, but I don’t want to sleep anymore; there are too many wonderful things waiting for me out there.

I want to wake up before the sun, to see the mountains casting shadows against the early sky, to feel the cool breezes. 
I want to hear the chirping of the little sparrows, the cawing of the mischievous long-tailed birds, the morning train carrying people into the new day.  
I want to drink water with the thirsty trees, admiring the delicate yet vibrant leaves reaching for the sky.  
I want to plunge my hands into the soft earth, making my hands dirty and sowing the seeds of hope.

Every morning I wake up and sow seeds; some days I sow seeds of gratitude, some days seeds of harmony, other days seeds of happiness or health, sometimes seeds of peace or abundance… I have many seeds, and the earth will nurture and embrace my seeds, the rain will nourish my seeds, I just need to sow.

Every day, countless wonders are waiting for me; I just need to open my heart, just need to let my thoughts wander, and then I play, play with everything that comes to me throughout the day. Sometimes it’s the breeze as I ride my bike on the street, sometimes it’s the water from the tap when I wash my hands, sometimes it’s the edge of the boat as I lie down to feel close to the water, sometimes it’s with the new leaves sprouting from the old, rugged trunk, sometimes it’s with the ducklings waddling after their mother.

But the time I play the most is when I meet someone, anyone. I want to play magic, transforming serious faces into bright ones, turning contemplative eyes into laughter, changing introversion into openness, and turning calculation into love.

Oh, and I also love diving into books; those letters everywhere look the same, but they carry so many wonderful things I haven’t yet discovered. Every time I dive into a book, I get to fly to new lands.

That’s how my day is, filled with sounds, colors, hugs, and laughter.

I am happy to be born in this world.

Real happiness

It is a basic human need that everyone wants to live a happy life.
For this, one has to experience real happiness.
The so-called happiness that one experiences by having money, power, and indulging in sensual pleasures is not real happiness. It is very fragile, unstable and fleeting.
For real happiness, for lasting stable happiness, one has to make a journey deep within oneself and get rid of all the unhappiness stored in the deeper levels of the mind. As long as there is misery at the depth of the mind all attempts to feel happy at the surface level of the mind prove futile.
_S.N. Goenka_